Posted by : Unknown
8/9/12
Lời Cuối Cho...
Gia sư – Trò, vậy là cuối cùng em
cũng phải tự mình dứt bỏ tiếng gọi thân thương đó. Tình yêu Gia
sư – Trò rồi đây sẽ chỉ là dĩ vãng – một dĩ vãng buồn, không
bình yên. Em không đủ can đảm hay em quá yếu đuối để đối mặt với
ngăn cản của gia đình?! Dù sao đi nữa em vẫn phải mất anh – mất
đi tình yêu của mình.
Tình yêu ơi! Em biết mình quá yếu đuối và ngu ngơ nên không thể bảo vệ được tình yêu này. Em đã từng bất chấp tất cả để đi theo tiếng gọi trái tim, em đã từng dứt bỏ lời thề với người anh trai yêu quí để có được những giây phút hạnh phúc, bình yên bên tình yêu của anh. Em đã từng yêu, từng tin và hy vọng rồi một ngày mọi người sẽ hiểu cho Tình Yêu chúng ta. Nhưng người lớn có lý lẽ riêng của họ và em không cam lòng chối bỏ tất cả những gì gần gũi, quí trọng bên em. Đó là cuộc sống của em cũng như anh không thể thiếu trong trái tim em. Hãy cố hiểu em một lần thôi, Tình Yêu nhé! Em đang đứng trước sự lựa chọn và em không thể quên đi những tức giận, những ánh mắt buồn bã của gia đình để bên anh. Em không muốn mọi người phải buồn lòng vì em, càng không thể một lần nữa phải đứng trước bàn thờ tổ tiên để thề rằng sẽ quên anh dù lòng biết rất rõ rằng không dễ như vậy.
Sự dứt khoát của em đã không còn ý nghĩa, nước mắt cũng không thể giúp được gì cho chúng ta. Em chỉ còn biết ngậm ngùi nhủ lòng hãy cố quên anh. Rồi đây em sẽ phải vui, sẽ phải cười, phải xem như không có chuyện gì xảy ra. Em sẽ phải phớt lờ khi đi qua anh, dù trong lòng muốn lắm một câu nói, một nụ cười anh dành cho em. Rồi sẽ phải nói thế nào đây khi bạn bè hỏi về anh? Sẽ chối bỏ hay lảng tránh đây khi nhìn những kỷ niệm, những con đường đã qua? Ai đó nói:”Kỷ niệm không là gì khi thời gian mờ xoá”. Liệu rồi thời gian có đủ làm em quên đi vết thương lòng đâu tiên?!…
Tình yêu ơi! Em biết mình quá yếu đuối và ngu ngơ nên không thể bảo vệ được tình yêu này. Em đã từng bất chấp tất cả để đi theo tiếng gọi trái tim, em đã từng dứt bỏ lời thề với người anh trai yêu quí để có được những giây phút hạnh phúc, bình yên bên tình yêu của anh. Em đã từng yêu, từng tin và hy vọng rồi một ngày mọi người sẽ hiểu cho Tình Yêu chúng ta. Nhưng người lớn có lý lẽ riêng của họ và em không cam lòng chối bỏ tất cả những gì gần gũi, quí trọng bên em. Đó là cuộc sống của em cũng như anh không thể thiếu trong trái tim em. Hãy cố hiểu em một lần thôi, Tình Yêu nhé! Em đang đứng trước sự lựa chọn và em không thể quên đi những tức giận, những ánh mắt buồn bã của gia đình để bên anh. Em không muốn mọi người phải buồn lòng vì em, càng không thể một lần nữa phải đứng trước bàn thờ tổ tiên để thề rằng sẽ quên anh dù lòng biết rất rõ rằng không dễ như vậy.
Sự dứt khoát của em đã không còn ý nghĩa, nước mắt cũng không thể giúp được gì cho chúng ta. Em chỉ còn biết ngậm ngùi nhủ lòng hãy cố quên anh. Rồi đây em sẽ phải vui, sẽ phải cười, phải xem như không có chuyện gì xảy ra. Em sẽ phải phớt lờ khi đi qua anh, dù trong lòng muốn lắm một câu nói, một nụ cười anh dành cho em. Rồi sẽ phải nói thế nào đây khi bạn bè hỏi về anh? Sẽ chối bỏ hay lảng tránh đây khi nhìn những kỷ niệm, những con đường đã qua? Ai đó nói:”Kỷ niệm không là gì khi thời gian mờ xoá”. Liệu rồi thời gian có đủ làm em quên đi vết thương lòng đâu tiên?!…
Chiều nay, trước dòng sông lặng
gió, trước con nước lững lờ thì thầm lời yêu thương, em xin được
lần cuối khóc cho một Tình Yêu, một lần cuối thôi để rồi em phải
tự mình đặt dấu chấm kết thúc cho Tình Yêu đầu tiên – niềm đau
đầu tiên của đời em. Em biết chúng ta đã trả giá qúa nhiều để có
được nhau, để có đượ chạnh phúc ngắn ngủi. Nhưng đó là những
ngày tháng bình yên nhất trong cuộc đời em, từng đó đủ để em
vững bước đi tiếp dù từ đây trên con đường em đi sẽ không có
bước chân anh. Tất cả rồi sẽ qua, nước mắt rồi sẽ khô đi. Chúng
ta cần phải đi, rồi ngày mai sẽ trả lại cho ta những gì ta đã
mất. Dù thế nào đi chăng nữa em vẫn rất biết ơn anh đã cho em
hiểu thế nào là Tình Yêu, là khổ đau, hạnh phúc. Đối diện với
đáy sâu lòng mình em vẫn muốn nói một lời cuối: Em mãi yêu anh.
Thôi, bình yên nhé
Tình đầu!
Nguyễn Mai
Tìm Lại Bình Yên
Mùa đông xa nhà, thị
xã như lạnh hơn. Mọi người chỉ muốn nằm trong chăn hay ngồi bên
chậu than hồng để xua đi cái rét. Nó thì khác. Nó muốn được ngồi
sau xe để người ấy đưa đi lang thang trên nhữg con đường đã quá
đỗi thân thương. Để rồi khi hai tay đã lạnh cóng thì nó thích
thú áp vào lưng người ấy để nghe tay mình ấm dần lên. Người ấy
cười và bảo nó khôn ghê. Vậy mà trên lớp dù đã đóng kín cửa nó
vẫn rên rỉ kêu cóng tay quá. Người ấy cười cười rồi đưa nó đôi
găng. Nó chỉ lấy một chiếc mà sao vẫn ấm cả hai tay. Đôi găng
tay bạn tặng nó cất kín trong hòm. Người ấy có biết… Mùa đông nó
không hề lạnh!
Hơn nó một tuổi nhưng người ấy lớn hơn nó nhiều. Ít nói. Trầm lặng với vẻ ngoài… khó gần. Ban đầu nó chỉ tò mò không biết bên trong cái “vỏ khô cứng, lạnh lùng” ấy là một con người như thế nào? Rồi hai đứa thân nhau lúc nào cũng chẳng hay. Và con bé vô tâm trong nó giờ đã biết quan tâm đến người khác. Người ấy dường như bớt lạnh lùng.
Thời gian trôi đi, kỷ niệm thật nhiều và tình cảm nó dành cho người ấy cũng một ngày nhiều hơn. Nó vần chờ đợi…
Một buổi chiều khi nó chào ra về, người ấy đã nhẹ nhàng áp vào tai nó chiếc headphone. Thời gian như dừng lại. Mọi vật như nín thở. Nó chỉ nghe thấy câu hát trong bài “That’s why”:… “I don’t want to say good bye to you”… Một cảm giác ngọt ngào đang mơn man trái tim yếu đuối của nó. Nó sung sướng đến nghẹt thở và chẳng thể nói lên lời dù nó có biết bao điều muốn nói.
Nó tin và mơ ước thật nhiều. Thế mà tất cả lại vỡ tan, đúng vào lúc ước mơ được gặp biển của nó thành hiện thực. Nó đã nghĩ biển sẽ đưa nó và người ấy lại gần nhau hơn. Vậy mà chính tại nơi này nó đã phải tin rằng người ấy đã mãi mãi rời xa nó. Đêm về, biển vẫn hát mà nó không thấy bình yên. Bởi trong tim nó biển đang thét gào như hỏi tại sao? Nó không thể trả lời. Nó nghe mằn mặn trên môi. Xa xa bóng hai người đang nhòa đi…
Từ đó nó khoác cho mình vẻ ngoài bình thản dù trong tim những con sóng chẳng hề lặng im. Nó khổ sở, đau đớn cả trong những giấc mơ. Để rồi khi thức dậy lại trách mình sao chẳng thể căm ghét người ấy và chôn vùi kỷ niệm. Những kỷ niệm ngày ấy đẹp như một nụ hồng pha lê. Nhưng người ta vẫn nói” những gì quá đẹp đều mong manh yểu mệnh”. Nụ hồng đã vỡ tan mà sao nó vẫn nâng niu từng mảnh vụn để làm mình thêm đớn đau. Phải chăng bởi đó là bông hồng tình đầu?!
Mùa đông năm nay nó sẽ gửi lại chiếc găng tay ngày ấy để chúng có đôi. Nó tin một ngày kia khi gặp lai biển nó sẽ thấy bình yên!
Hơn nó một tuổi nhưng người ấy lớn hơn nó nhiều. Ít nói. Trầm lặng với vẻ ngoài… khó gần. Ban đầu nó chỉ tò mò không biết bên trong cái “vỏ khô cứng, lạnh lùng” ấy là một con người như thế nào? Rồi hai đứa thân nhau lúc nào cũng chẳng hay. Và con bé vô tâm trong nó giờ đã biết quan tâm đến người khác. Người ấy dường như bớt lạnh lùng.
Thời gian trôi đi, kỷ niệm thật nhiều và tình cảm nó dành cho người ấy cũng một ngày nhiều hơn. Nó vần chờ đợi…
Một buổi chiều khi nó chào ra về, người ấy đã nhẹ nhàng áp vào tai nó chiếc headphone. Thời gian như dừng lại. Mọi vật như nín thở. Nó chỉ nghe thấy câu hát trong bài “That’s why”:… “I don’t want to say good bye to you”… Một cảm giác ngọt ngào đang mơn man trái tim yếu đuối của nó. Nó sung sướng đến nghẹt thở và chẳng thể nói lên lời dù nó có biết bao điều muốn nói.
Nó tin và mơ ước thật nhiều. Thế mà tất cả lại vỡ tan, đúng vào lúc ước mơ được gặp biển của nó thành hiện thực. Nó đã nghĩ biển sẽ đưa nó và người ấy lại gần nhau hơn. Vậy mà chính tại nơi này nó đã phải tin rằng người ấy đã mãi mãi rời xa nó. Đêm về, biển vẫn hát mà nó không thấy bình yên. Bởi trong tim nó biển đang thét gào như hỏi tại sao? Nó không thể trả lời. Nó nghe mằn mặn trên môi. Xa xa bóng hai người đang nhòa đi…
Từ đó nó khoác cho mình vẻ ngoài bình thản dù trong tim những con sóng chẳng hề lặng im. Nó khổ sở, đau đớn cả trong những giấc mơ. Để rồi khi thức dậy lại trách mình sao chẳng thể căm ghét người ấy và chôn vùi kỷ niệm. Những kỷ niệm ngày ấy đẹp như một nụ hồng pha lê. Nhưng người ta vẫn nói” những gì quá đẹp đều mong manh yểu mệnh”. Nụ hồng đã vỡ tan mà sao nó vẫn nâng niu từng mảnh vụn để làm mình thêm đớn đau. Phải chăng bởi đó là bông hồng tình đầu?!
Mùa đông năm nay nó sẽ gửi lại chiếc găng tay ngày ấy để chúng có đôi. Nó tin một ngày kia khi gặp lai biển nó sẽ thấy bình yên!
Khánh Vân
Tím Xoan
Em lớn lên đã thấy
hàng xoan ngự bên bờ giậu tự bao giờ. Hàng xoan ấy là ranh giới
giữa nhà hàng xóm và nhà em.
Và rồi dưới tán những cây xoan đào ấy là nơi học bài lý tưởng cho em. Hoa xoan nở rộ, những chùm hoa trắng tím đu đưa như làm duyên với chàng gió. Làn gió nhẹ thoáng qua, từng cánh xoan li ti nghiêng nghiêng rơi như luyến tiếc không muốn rời cành. Hương hoa xoan không ngọt ngào như hoa bưởi, không “ngan ngát” như hương cau mà đậm đà đến khó tả. Học bài xong, em tựa người vào gốc xoan thả hồn cùng mây trời, nghe lòng mình trải rộng. Em nghe như có tiếng hát ru của cô Tấm vọng về từ câu chuyện cổ tích năm xưa bà kể. Bất chợt ánh mắt lạ nhìn em trước cổng trường nửa như đợi chờ, nửa muốn lẩn tránh từ chiều qua len trong tim rất khẽ. Ánh mắt ấy sao mà lạ thế (?) Nó cũng lạ và thi vị như lần đầu em phát hiện ra vẻ đẹp tuyệt diệu của hoa xoan vậy.
Ngày thi tốt nghiệp phổ thông trung học đã gần kề. Buổi chia tay cuối năm tổ chức tại lớp… Ánh mắt lạ ấy hát tặng tập thể bài “Hoa Xoan đêm hội” – Đặng Nguyễn và “tặng riêng cho…”.
Em không dám nhìn thẳng vào ánh mắt ấy bởi em rất sợ phút giây hạnh phúc nhất sẽ mau tan biến. “Hoa xoan cánh màu trắng tím, là tình yêu mình trao nhau”. Lời hát ấy sao mà truyền cảm, sao mà ngọt ngào đến vậy?
Em bỗng thấy yêu bờ giậu trước vườn nhà mình hơn. Thương làm sao cái xóm nhỏ bé lẫn con đường mòn quen thuộc ngày ngày dẫn em đến lớp. Cảm ơn những cái rất bình dị, gần gũi ấy đã cho em biết cảm nhận thết nào là tình cảm vượt lên trên tình yêu thương bảo bọc của mẹ cha. Một thứ tình cảm chỉ cảm nhận bằng ánh mắt, bằng môi cười, bằng từng lời nói dịu dàng chăm lo săn sóc cho nhau.
Chiều nay, em lang thang dưới hàng xoan. Đâu đây hơi thu đã luồn trong gió. Từng ngọn gió thu tiễn lá vàng về với cội. Những mầm sống khẽ cự mình trên thân cây …
Ngày mai, em sẽ xa quê, không biết đến bao giờ em mới được gặp lại hoa xoan. Cảm giác xốn xang, rạo rực lại ùa về tựa mùa bang khuâng nở “hoa xoan khi xưa nở đầy, mà anh hay nói là hoa thương nhớ – để nhớ tới – mình nhớ mối tình đầu” –(Hoa xoan đêm hội). Vâng! Kỷ niệm của tìnhd dầu sẽ theo em mãi, cũng như hoa xoan – hình bóng thân thương của quê nhà sẽ bên em suốt quãng đường còn lại.
Và rồi dưới tán những cây xoan đào ấy là nơi học bài lý tưởng cho em. Hoa xoan nở rộ, những chùm hoa trắng tím đu đưa như làm duyên với chàng gió. Làn gió nhẹ thoáng qua, từng cánh xoan li ti nghiêng nghiêng rơi như luyến tiếc không muốn rời cành. Hương hoa xoan không ngọt ngào như hoa bưởi, không “ngan ngát” như hương cau mà đậm đà đến khó tả. Học bài xong, em tựa người vào gốc xoan thả hồn cùng mây trời, nghe lòng mình trải rộng. Em nghe như có tiếng hát ru của cô Tấm vọng về từ câu chuyện cổ tích năm xưa bà kể. Bất chợt ánh mắt lạ nhìn em trước cổng trường nửa như đợi chờ, nửa muốn lẩn tránh từ chiều qua len trong tim rất khẽ. Ánh mắt ấy sao mà lạ thế (?) Nó cũng lạ và thi vị như lần đầu em phát hiện ra vẻ đẹp tuyệt diệu của hoa xoan vậy.
Ngày thi tốt nghiệp phổ thông trung học đã gần kề. Buổi chia tay cuối năm tổ chức tại lớp… Ánh mắt lạ ấy hát tặng tập thể bài “Hoa Xoan đêm hội” – Đặng Nguyễn và “tặng riêng cho…”.
Em không dám nhìn thẳng vào ánh mắt ấy bởi em rất sợ phút giây hạnh phúc nhất sẽ mau tan biến. “Hoa xoan cánh màu trắng tím, là tình yêu mình trao nhau”. Lời hát ấy sao mà truyền cảm, sao mà ngọt ngào đến vậy?
Em bỗng thấy yêu bờ giậu trước vườn nhà mình hơn. Thương làm sao cái xóm nhỏ bé lẫn con đường mòn quen thuộc ngày ngày dẫn em đến lớp. Cảm ơn những cái rất bình dị, gần gũi ấy đã cho em biết cảm nhận thết nào là tình cảm vượt lên trên tình yêu thương bảo bọc của mẹ cha. Một thứ tình cảm chỉ cảm nhận bằng ánh mắt, bằng môi cười, bằng từng lời nói dịu dàng chăm lo săn sóc cho nhau.
Chiều nay, em lang thang dưới hàng xoan. Đâu đây hơi thu đã luồn trong gió. Từng ngọn gió thu tiễn lá vàng về với cội. Những mầm sống khẽ cự mình trên thân cây …
Ngày mai, em sẽ xa quê, không biết đến bao giờ em mới được gặp lại hoa xoan. Cảm giác xốn xang, rạo rực lại ùa về tựa mùa bang khuâng nở “hoa xoan khi xưa nở đầy, mà anh hay nói là hoa thương nhớ – để nhớ tới – mình nhớ mối tình đầu” –(Hoa xoan đêm hội). Vâng! Kỷ niệm của tìnhd dầu sẽ theo em mãi, cũng như hoa xoan – hình bóng thân thương của quê nhà sẽ bên em suốt quãng đường còn lại.
Vũ Cẩm Chướng
Trong Mưa Có Nắng
Em biết giải
thích thế nào cho sự ra đi của cuộc tình này đây? Tại anh? Tại
em hay tại sự ngu ngơ khờ khạo để đến bây giờ em không cắt nghĩa
cho mảnh vỡ tình đầu này. Ngày hôm qua, khi anh đánh đàn bản
tình ca “I say that I love you” anh bảo rằng em là tất cả, rằng
nếu có một ngày em bỏ xa anh, anh sẽ hận em và hận cả cuộc đời
này. Vậy mà hôm nay anh nói tiếng chia tay nhẹ nhàng như một
lời mời em đi ăn kem. Và phải chăng còn dễ dàng hơn vì đâu phải
em luôn đồng ý với tất cả lời mời của anh. Em nhìn anh ngỡ ngàng
và khó hiểu. Anh đùa? Không! Anh đã ra đi sau câu nói ấy với
một lời giải thích vẻn vẹn “gia đình em quá xa để gia đình anh
với tới”. Chấm hết!
Khuất bóng anh
rồi, mặt đất dưới chân em rạn nứt, em thấy mình từ từ rơi vào
trũng lõm của miền đau – một cảm giác chao chát, vỡ òa. Em cũng
không hiểu sao mình không thể khóc lúc đấy, người con gái đa
cảm, yếu đuối trong em trở nên xơ cứng và lãnh đạm. Còn bây giờ
khi nghe từng nỗi đau đang ngậm nhấm, em lại không còn nước mắt
để mà khóc. Những lần gặp anh, em gặng hỏi nguyên nhân, anh vẫn
điệp khúc “Hãy tha lỗi cho anh” rồi lại ra đi, không giải thích,
không cho em giải bày. Đơn giản vậy sao anh? Không phải vì em
muốn níu giữ một cái gì đang rơi khỏi tầm tay – cái hạnh phúc
mong manh dễ vỡ, là là như sương khói – mà vì em muốn mình thanh
thản.
Anh à ! Thôi mình
không yêu nhau nữa nhưng sao lại lấy đi của em niềm tin vào anh,
vào cuộc sống? Anh biết là em yếu cả về thể chất lẫn tinh thần
mà, sao lại phủ nhận tình em bằng lý do vô lý như vậy? Em không
trách anh, cũng không hận anh đâu vì tình yêu có thể đến trong
nhau bằng những phút giây không thật phải không anh? Chiếc cầu
hạnh phúc anh và em vừa xây chưa ráo hồ đã vội tách đôi về hai
ngả, quăng em về phía dòng xoáy cuộc đời. Mất anh rồi, niềm tin
cũng chỉ là ảnh ảo. Có lẽ nào trái đắng tình đầu lại quá đậm vị
vậy sao anh?
Anh! Có lẽ lòng
anh cũng không sung sướng gì đâu đúng không? Anh vốn dĩ được mọi
người yêu mến mà giờ đây tất cả đều nhìn anh bằng con mắt khác.
Anh tìm đến rượu để quên đi tất cả nhưng men say ấy chỉ là chất
xúc tác nhấn chìm anh mà thôi. Hãy chấm dứt bi kịch này đi anh.
Nếu tình yêu hai ta không đủ sức mạnh để tồn tại nữa thì hãy để
nó ra đi nhưng anh không thể đánh mất cuộc đời mình. Đừng lo em
sẽ hờn trách anh, chúng mình không có duyên nên mới vậy, đúng
không anh? Anh đã giúp em hiểu được dư ba của cuộc đời – không
hề giản đơn chút nào. Em dẫu buồn, dẫu thất vọng và đau đớn
cũng sẽ chấp nhận sự thật. Vết đau này với em thật khó để xoa
dịu nhưng em biết mình cần phải làm gì bởi một điều thật giản dị
“ cơn mưa nào cũng chứa nắng bên trong”. Phải không anh?
Thanh Nga
Mùa Ðông Ðã Xa
“ Khi còn là của
mình thì thấy bình thường quá, để khi mất đi rồi lại thấy nuối
tiếc, phải không?”.
Giọng buồn buồn
và cái nhìn xa xăm của nhỏ bạn kéo em trở về miền ký ức đã chớm
phủ bụi mờ. “Ngày xưa tao với L. cũng giống như mày với H…”
Ngày xưa ư, nếu kể về câu chuyện của em ngày ấy, em đã có thể
bắt đầu bằng hai chữa “ngày xưa” rồi sao?
Sài Gòn sáng nay
trời chợt trở lạnh. Những làn gió vô tình lùa qua mái tóc trên
đường đi học làm em nhớ quá cái không khí se se của những ngày
đầu đông ở miền cao nguyên. Khoảng thời gian này năm ngoái em
còn đang là một cô nữ sinh cấp ba. Những sớm mai đến trường, co
ro trong áo ấm… Em yêu biết bao không gian man mác của mùa
đông, bầu trời xanh ngắt không gợn chút mây, những cây phượng
trong sân trường chỉ còn những cành khẳng khiu in bóng trên nền
trời. Em đã để hồn mình lang thang ra khỏi bốn bức tường lớp
học, khỏi những bài vở chất chồng của năm cuối cấp, mơ màng theo
tiếng chim ríu rít ngoài sân trường, đùa theo từng cơn gió lạnh
thổi bay những chiếc lá cuối cùng còn sót lại của mùa thu. Và
em đã bắt đầu câu chuyện của mình với tất cả sự ngây ngô, vụng
dại khi em viết vào trang nhật ký: “Ngày …tháng… năm… Mình và H
quen nhau …Thật tình cờ… Ngay từ cái nhìn đầu tiên …”
Từ lần gặp gỡ
tình cờ đó, trên đường đi học của em có H, có tiếng cười trong
veo và ánh mắt H nhìn em rất lạ, không hiểu mùa đông hay lòng em
trở nên ấm áp hơn. Dẫu biết rằng năm này là năm cuối cấp, và cả
hai vẫn thường xuyên nhắc nhở nhau cố gắng học cho tốt nhé,
nhưng đôi khi em đã để hình ảnh H chập chờn trên những trang vở
chằng chịt chữ. Biết làm sao được khi bỗng dưng hôm nay soi
gương em thấy mình lớn hơn hôm qua một chút… Em vẫn còn nhớ rất
rõ khoảnh khắc ấy, giây phút ấy, thời gian như ngừng lặng, muôn
vì sao lấp lánh như đang nhảy múa xung quanh em trong một thứ
ánh sáng diệu kỳ, và lòng em trào dân những cảm xúc khó tả,
những cảm xúc chưa bao giờ có trước đây. Có vẻ như em đã chờ
đợi điều ấy và đến lúc em nghĩ rằng nó chẳng thể xảy ra thì H
xuất hiện, với nụ cười thật tươi và ánh mắt ấm áp. “Chúc mừng
Giáng Sinh” vừa nói H vừa đưa em tấm thiệp Giáng Sinh và khẽ mở
nó ra, bài “Đêm Thánh vô Cùng” cất lên rộn rã, hân hoan…
Nhưng rồi mùa
đông đi qua, khi những tia nắng ấm áp đầu tiên của mùa xuân vừa
ló dạng, khi những chồi non vừa vươn vai thức giấc, H đã rời xa
em, rời xa những kỷ niệm vu vơ ngày cũ. Không một câu giã biệt,
không một lời giải thích… Trước đây em vô tư đón nhận sự chăm
sóc, che chở của H, giờ chợt cảm thấy chông chênh. Và em cũng
nhận ra rằng mình đã nhận quá nhiều mà cho chẳng bao nhiêu, đó
có phải là lý do khiến H ra đi? Câu chuyện của em không có lời
nói bắt đầu, không có lời kết thúc, mà chỉ nhẹ nhàng trôi qua
như một áng mây hiếm hoi trên bầu trời xanh trong mùa đông. Có
thể gọi tên được chăng, đó là mối tình đầu của em?
Một mùa đông nữa
lại về. Những kỷ niệm ngày xưa vẫn còn làm tâm hồn em xao
xuyến. Ở môi trường mới, cũng có nhiều người đến với em, nhưng
em không muốn bắt đầu một câu chuyện khác, vì em nghĩ rằng có lẽ
mình chưa đủ lớn để bước vào thế giới kỳ diệu của tình yêu. Còn
nuối tiếc ư, em chưa bao giờ nuối tiếc, nhưng câu chuyện của
ngày xưa ấy êm đềm quá, những rung động đầu đời ấy ngây ngô quá,
và em biết chắc rằng mãi mãi sẽ không thể quên được dấu ấn của
một thời thơ dại…
Cao Nguyên Ơi !
Cao nguyên ơi! Chiều nay đành lỗi hẹn
Hắt hiu buồn sợi nhớ với sợi thương
Trên phố vắng khóc một thời nông nổi
Ướt khoảng trời màu tím của xa xưa …
Dường như hạt mưa vô tình làm ướt mắt ai. Những câu
thơ của một thời để nhớ để thương như trách tôi hơn một lần lỗi
hẹn. Hàng phượng không còn đứng rưng buồn, không còn thắp lửa
nơi cổng trường mùa hạ. Những đợt gió cuối thu như còn vương
lại kéo dài khoảng cách giữa chúng mình và mùa hạ ngày xưa.
Chia tay mùa hạ, chia xa khoảng trời rưng buồn của tháng Năm.
Mùa hạ đã xa… những ước mơ ngày nào bỗng chốc cũng đã thành hoài
niệm. Ngày xưa Tr. vội về vì sợ nhiều mưa ướt tóc, ai đó không
về sao vẫn ướt mắt nâu thương. Tr. ơi! Trên những con đường vắng
bóng Tr. qua, cứ day dứt trong tôi những câu thơ: "Về Cao
Nguyên… lỗi hẹn”. Những cái ngoéo tay, những lời hứa ngày nào
giờ đã mù xa. Tr. theo con đường mình đã chọn, còn tôi vẫn đạp
xe ngày hai buổi đến trường… Nhớ ngày đó, chúng mình ngây thơ
quá! Tr. thường đưa tay chạm mưa và ước hạnh phúc chúng mình mãi
mãi bền lâu. Cái ngày xưa ngây thơ mà lãng mạn quá phải không
Tr.? Ngày đó, không hiểu sao Tr. chợt buồn với ánh mắt thoáng
xa xăm: “Mai người ta về thành phố, biết có còn nhớ đến một góc
riêng buồn của cao nguyên đầy nắng và gió này không?”. Siết
chặt tay Tr. mà nghe tim mình nghèn nghẹn.
Ôi! Cái ngày xưa ấy biết bao kỷ niệm buồn vui. Những
ngày mà trong chúng ta không có khái niệm thời gian; chỉ biết
giữa chúng mình luôn có những đụn cát cao, nơi in dấu chân trần
mình sánh bước dưới những đêm trăng. Nơi mà nắng rát bỏng bàn
chân và những đợt gió luôn trêu người thế mà đã là điểm tựa buồn
vui và những ngày tháng khó thể phai của chúng mình. Những con
đường nơi đó như thổn thức dưới đêm trăng, bởi dường như chúng
cũng hiểu được tâm trạng của chúng mình. Ước sao được trở về cái
ngày xưa ấy! Vẫn chỉ là ước mơ phải không Tr.? Mà ước mơ giữa
chúng mình đã hơn một lần hóa thành hoài vọng mù xa…
Không biết Tr. còn nhớ không? Cái đêm chuẩn bị về
thành phố, cả hai đứa đều nhìn nhau với những đôi mắt ướt. Không
gian nơi Cao Nguyên đầy gió như có gì níu kéo bước chân qua.
Tôi không muốn rời xa Tr., cũng không muốn rời xa đồi cát, xa
một góc riêng buồn của Cao Nguyên. Tr. chép vội những dòng chữ
nguyệch ngoạc với đôi mắt đẫm ướt từ lúc nào tôi cũng không nhớ
nữa …
Trăng về khuya như chênh chếch một nỗi niềm hoài cảm.
Những cái ngoéo tay đầm đầy nước mắt cứ làm tôi day dứt khôn
nguôi vì mình đã hơn một lần lỗi hẹn… Tôi chợt lặng đi bởi nhịp
trống trường như vang vọng đâu đây … Thì ra, bây giờ đã là tháng
mười. Một lần nữa bỏ lại sau lưng Cao Nguyên đứng rưng buồn
cùng mùa hạ đã qua. Cao Nguyên ơi! Tr. ơi! Hãy tha lỗi cho
những vụng về và nông nổi của mình ngày ấy. Bởi tôi luôn cao
vọng mà cuộc sống đời thường đã dạy tôi sau những lần vấp ngã.
Giờ mình tôi giữa đêm khuya nơi cao nguyên đầy gió, tôi muốn tận
mặt xin lỗi Tr. và tạ tội cũng Cao Nguyên vì đã hơn một lần lỗi
hẹn. Gió như nói cùng tôi bao nỗi niềm tâm sự. Tr. không trách
tôi; Cao Nguyên không buồn tôi mà như nói với tôi một điều gì
bâng quơ và tiếc nuối …
Nhưng thời gian vụt trôi qua… giờ Tr. đã chuyển công
tác xa. Đêm Cao Nguyên vốn đã buồn lại càng buồn hơn. Những kỷ
niệm khó phai giữa Tr. và tôi bỗng chốc nhạt nhòa cùng năm
tháng. Phố cũ như khóc cho mối tình vụn vỡ. Phải chi ngày ấy
đừng là tháng mười, để mỗi khi những chiếc lá cuối thu còn vương
lại thì ai đó, có cả Tr. và tôi không phải thổn thức suy tư và
tiếc nuối về những tháng năm đã cũ. Ở nơi xa, biết Tr. có hiểu
cho tôi – người không mong nhận được sự tha lỗi dẫu muộn màng.
Khoảng cách giữa chúng mình vẫn vẹn nguyên bài thơ tình ngày
ấy. Chỉ tiếc rằng, giờ ngâm nga như có gì lạc điệu.
Những con đường nồi nhớ, phố không trăng, những đồi
cao với nắng hanh gió cát, những con đường đã qua, và cả những
ngọt ngào của ngày xưa… nơi cao nguyên gió cát.
Ướt gì ôm nắng Cao Nguyên
Để tim ai ấm vẹn nguyên tình đầu.
Trương Thanh Tòng
Ðâu Phải Bởi...
Thấy em bước ra như người mất hồn, Hồng hốt hoảng:
Sao rồi, An bị sao rồi hả? Em lắc đầu, cố ghìm không cho nước
mắt trào ra, thì thào: Anh ấy đỡ rồi. Thế có chuyện gì mà mặt
mũi mày bơ phờ vậy? Em xua tay: Thương tao thì chở đến chỗ nào
thật vắng, thả tao một mình ở đó rồi về đi.
Mong ước được gần anh, chăm sóc anh, lo lắng cho
anh cuối cùng cũng ngoài tầm với của em. Em cay đắng một mình:
Chả lẽ số phận hẩm hiu với em vậy ư? Anh không biết em ra thăm
anh, đúng không? Biết làm sao được bởi trong tim anh chỉ có mồi
mình cô ấy. Biết tin anh ốm nặng Hồng gọi điện cho em liền. Nó
hỏi có còn yêu anh không thì bảo. Em cuống lên, nháo nhào ra
Đồng Hới. Nó nói gọn lỏn như ra lệnh: Hình như hai ông bà giận
nhau. Ông ấy nằm bệnh viện, mày đến thăm không?
Hồng không nói thẳng ra nhưng em hiểu ý nó. Hơn nữa
trong em vần nguyên vẹn tình yêu đầu đời của cô bé mười năm về
trước, lúc ấy anh chỉ là cậu nhóc 20. Anh cởi mở, chu đáo và quá
tình cảm, chính điều đó khiến em ngộ nhận. Em nhầm tưởng rằng,
mình được yêu. Bao nhiêu năm qua em vùi đầu vào công việc, vậy
mà ánh mắt của anh vẫn cứ ám ảnh em, dày vò em. Cái khóe miệng
mỗi khi anh cười làm em mềm yếu. Anh càng kiên nghị bao nhiêu em
càng như thấy mình bị rơi vào dòng xoáy bấy nhiêu. Suốt đời em
không thể bứt mình ra khỏi dòng xoáy ấy để kiếm cho mình một bến
bờ yêu thương.
oOo
Anh xa Huế đã hơn tám năm. Thời gian ấy Huế như
thiếu vắng một cái gì, buồn và hụt hẫng. Không thư, không điện,
không một lời nhắn gửi. Lâu lâu anh ào vào Huế một lúc rồi thản
nhiên ra đi. Cứ như Huế không là gì với anh cả, không Cồn Hến,
không đêm trăng Vỹ Dạ, và không em nốt. Lần nào gặp nhau anh
cũng hỏi:
- Sao chưa lấy chồng hả Hiền? Đừng kén. An đây này,
rồi có ngày cũng...phải lấy vợ!
- An lấy vợ đi cho Hiền lấy chồng với? Em trêu.
- Còn lâu lắm, "người ta" bận học, tận Sài Gòn.
Anh cười và ánh mắt ngập tràn hạnh phúc. Có tình
yêu, ánh mắt người ta khác đi chăng? Vây là đã rõ, em không còn
lý do gì để chờ đợi nữa rồi. Trước đây em vẫn nghĩ rằng, một
ngày nào đó anh sẽ đến với em, sẽ sống với em như những tháng
năm anh còn ở Huế. Em đợi cái ngày ấy đến. Đợi trong khắc khỏai,
mỏi mòn. Càng đợi càng thấy yêu anh hơn, yêu như em sinh ra trên
đời này chỉ để giành riêng duy nhất một mình anh. Lúc ấy Hồng
cũng gọi điện vào:
- Lấy chồng đi là vừa. Ông ấy có người yêu rồi.
- Tên gì? - Em hỏi như cho có điều để mà hỏi.
- Mai Chi. Hay viết báo, từ khi yêu ông ấy đổi bút
danh thành An Chi. Mày yêu ông ấy cỡ đó không?
- Đẹp lắm hả? - Em tò mò.
- Không đẹp, không xấu. Nhưng có tâm hồn đủ để ghìm
được trái tim "con ngựa bất kham" kia.
- Tao phải làm gì bây giờ?
- Luôn ghi nhớ: Vần còn có một nửa thế giới còn lại
là đàn ông, nhớ chưa?
Đành rằng là vậy, nhưng tình yêu muôn đời vẫn là
tình yêu, phải không anh? Cho dù chỉ là đơn phương, thầm lặng?
Đã bao lần dặn lòng quên anh, thế mà...giờ đây em
lại có mặt ở Đồng Hới. Anh nằm trên giường bệnh, gương mặt xanh
xao nhưng tràn trề hạnh phúc. Cô ấy ngồi cạnh anh, kiên nhẫn bón
từng thìa cháo. Không biết anh nói gì mà cô ấy khẽ dí ngón trỏ
lên trán anh. Anh cười, và em như hóa đá trước nụ cười ấy. Em
không đủ can đảm bước vào để tận ngắm nhìn hạnh phúc của anh. Em
lặng lẽ đi ra như chưa bao giờ đứng đó. Em biết "con ngựa bất
kham" đã được "thuần phục" bởi tình yêu của cô ấy rồi. Với em,
có lẽ anh mãi mãi là một người bạn cởi mở, chu đáo và quá tình
cảm?
Mẹ đã sinh ra anh, nhưng mũi tên của thần Tình ái
thì không bắn trúng trái tim hai đứa. Ngày mai em quay vào Huế.
Huế sẽ hiểu và, thông cảm cho em hơn, mặc dù đấy là chốn không
anh. Anh có cười em không khi biết rằng em đã khóc? Có lỗi gì
đâu khi đấy là nước mắt của yêu thương?
Chớm thu rồi. Và lá sẽ úa vàng cả một khoảng trời
xứ Huế. An thân yêu ơi! Nước mắt rơi nhiều đâu phải bởi...??
Lệ Anh
Gửi Lại Mối Tình Ðầu
"Bao dung và độ lượng
Để còn lại được gì ?
Khi anh là tất cả
Nguồn sống của đời tôi"
Nhẩm lại mấy câu thơ của cô bạn không biết moi ở
đâu ra , tôi chỉ muốn con tàu tốc hành này lao nhanh hơn nữa để
tôi có thể chạy trốn thật nhanh.
Giờ đây tràn ngập trong tôi là sự hối hận, hối hận
không gì sửa chữa nổi . Khinh bỉ chính bản thân nhưng tôi biết
chia sẻ cùng ai đây ? Nước mắt không thể xoá nhòa tất cả, dường
như ngược lại, nó càng làm tôi đau đớn tột cùng . Tôi không biết
mình sẽ phải làm gì ? Độ lượng chúc hạnh phúc cho người hay nhỏ
nhen giành lại tình yêu của một người ? Bao dung ư ? Để làm gì ?
Độ lượng ư ? Để được gì ? Hay chỉ là sự đau đớn hènh không dám
đối mặt sự thật để có hạnh phúc của chính mình.
Ba năm trước, Hà và tôi rất thân thiết. Chúng tôi
đã vui vẻ bên nhau suốt thời gian dài . Hà không có vẻ tươi tắn
như tôi nhưng bù lại có nét dịu dàng nữ tính. Đâu có tội gì bởi
vẻ ngoài như thế của hai chúng tôi chứ. Đúng, sẽ chẳng có gì nếu
không xuất hiện một người thứ ba khác phái . Anh đã mang đến cho
tôi những nỗi buồn vui bất chợt chỉ mình tôi hiểu . Bởi sự vui
vẻ thương làm người ta dễ bỏ qua những thái độ khó hiểu khác,
nên chẳng ai biết tôi đã thầm yêu một người, cả Hà cũng vậy .
Ngược lại ánh mắt của Hà xao xuyến, e thẹn, lúng túng thì làm
sao có thể lẫn với một người đang yêu . Lo lắng, sợ hãi cứ lớn
dần trong tôi và chợt một ngày nó chợt vỡ òa . Hà yêu anh thực
sự . Tâm sự hết với tôi, cô ấy mong tôi giúp đỡ . Giúp đỡ ư ?
Lúc ấy, tôi chỉ muốn hét to vào mặt cô ấy: "Cậu là đồ tồi" nhưng
sao có thể ? Đó là người bạn thân nhất của tôi, một cô gái tuyệt
vời, sao tôi có thể gây đau khổ cho cô ấy . Tình yêu của cô ấy
đâu có lỗi, cháy bỏng, chân thành đến vậy cơ mà . Nhừng còn anh
? Anh hình như chỉ coi cô ấy là người bạn tốt. Không có kinh
nghiệm nhưng tôi thừa hiểu mình không thể đáp lại tình cảm khác
lạ anh dành cho tôi ...
Tôi bắt đâu chạy trốn tất cả, rời xa thành phố bé
nhỏ . Nhưng người ta muốn quên đi quá khứ đâu có dễ, chỉ một lần
gặp lại gương mặt thân thương cũng sẽ làm ta mãi day dứt không
yên. Không ai hiểu lý do khi tôi đột ngột báo tin: Sẽ theo người
yêu đến nơi anh ấy đang làm việc . Bí mật người yêu với Hà ư ?
Xin lỗi nhé, một cái tên không có thực thì không bao giờ có
nghĩa đâu . Mà cái tên có thực thì có lẽ mình chẳng nói với Hà
nữa .
Anh không hề gặp tôi và Hà suốt một tuần liền . Hà
gọi điện thì anh bảo bận không thể đến tiễn tôi ở ga như bao bạn
bè . Anh chỉ gửi thư cho tôi chúc bao điều tốt đẹp . Thư viết
thật buồn nhưng không một lời trách móc, chỉ hẹn một ngày được
gặp lại người xưa ... Người đã ra đi mà hồn còn ở lại . Tôi
chẳng muốn thực tại phũ phàng này nhưng cũng muốn giừ lại một
chút kỷ niệm đẹp của buổi chia ly:
Em yêu anh đến nay chừng có thể
Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai
...Cầu mong anh sẽ có người tình
Như em đã yêu anh...
Trần Thu Hảo
Ra Ði
Ngày Bê trở lại, Lim vừa ra đi. Tại sao cứ lại phải
ra đi?
Chẳng có ai, chẳng có điều gì để cho Bê chờ đợi. Dẫu
chỉ là cái cớ, nhiều khi thấy vô lý.
Vô lý như lý do ra đi của Lim. Chẳng
biết đi đâu, chỉ bỗng dung bốc hơi hỏi thành phố quá đáng yêu
này. Cuối mùa, vẫn còn mưa lớn khiến ngườI ta nghĩ đến những cơn
bão mun. Mỗi ngày đi qua với nhiều bất ổn. Bê thẫn thờ nhớ lại
những kỷ niệm ngày xưa. Lim cười, mắt môi rang rỡ.Bê cầm cái ô
màu đỏ, đeo tui đỏ, hai đùa chầm chậm đi dưới mưa.Ngày ấy, Lim
bảo: "Ước gì... Bê này, có thích Lim không?" Bê tròn mắt nhìn,
thấy Lim là lạ. Ai đời lại hỏi trắng ra như thế bao giờ. "Thích
sao?" "Thích sao thôi à! Có thích trăng không?" - Hai đứa phá
lên cườI. Bây giờ, Lim ơi, Lim như cơn mưa đi mãi.
Ngày Bê trở lại, thấy Lim ghi vi lên cánh cửa mấy
câu thơ:
Tôi đã vi đi qua năm mườI bảy
Mắt đen rất đỗi dịu dàng
Tóc con gái bong cỏ rối
Trái tim ao ước vầng trăng...
Bên dưới nguệch ngoạc ký "Dương vô cùng". Bê bất
giác đưa tay vuốt tóc mình. Tóc tém. Đưa tay lên sửa kính. Kính
cận... Thế mà Lim bảo, Lim sẽ yêu Bê mãi, cho dù đời có đổi
thay. Ai ngờ, đời chưa kịp đổi thay thì Lim đã thay đổi. Đến Lim
mà Bê còn không tin nổi, Bê tin được ai nữa đây?
Mồi ngày, Bê phải qua chốn cũ hai lần, đi và về.
Không có con đường nào khác.Lần nào đi qua Lim cũng ngó lên trên
gác, dẫu không cố tình mà do vô tình như mt thói quen khó bỏ.
Thấy cô bé đeo túi đỏ, hình dung ra mình. Thấy cậu con trai áo
ca rô, tưởng tượng ra Lim. Vừa uống cà phê vừa nói chuyện lớp
trường, chuyện vui buồn mưa nắng. Cũng có đôi khi im lặng... Bây
giờ, vẫn quán ấy, chỗ ấy nhưng là người khác đến ngồi. Không
phải Lim với Bê của ngày xưa. Chao ôi là nhớ, tiếc. Chẳng biết
tự khi nào hai đứa cứ dần dần tách xa nhau. Dẫu biết rằng không
ai có lỗi...
Không ai có lỗi nên mới có những đêm mất ngủ, Bê
trằn qua trằn lại, mắt vẫn mở trừng trừng. Bắt đầu mưa cũNg là
lúc bắt đầu sự trở về của ký ức. Bê cảm thấy nuối tiếc. Còn Lim,
không hiểu... Bê lật qua lật lại: Giá như ngày ấy mình thế nọ,
giá như ngày ấy mình thế kia (!)
Giá như...
Bê quyết định đi tìm...
Không phải Lim phản bi!
Lim không muốn ra đi nhưng do số phận. Khi Bê đọc
những dòng chữ của Lim để lại thì có lẽ, Lim đang quanh quẩn đâu
đó rất gần Bê. Lúc làm mây trắng. Lúc tan vào mưa. Lim vốn bệnh
tim từ nhỏ. Bê khóc. Bê cảm thấy ân hận. Ngày xưa, Bê hay chọc:
"Lim ốm như hình nhân!". Những lúc như thế, Lim không giận chỉ
cười. Hình nhân cười, mắt môi rạng rỡ. Bê ngôì nhớ Lim, tưởng
tượng ra ô đỏ, túi đỏ... ngày hai đứa đi dưới mưa. Bê biết là
Lim rất yêu thơ. Có lần Bê đọc cho Lim nghe mấy câu Bê chép trng
từ sổ tay của chị:
"Ngồi xuống đất để đừng bao giờ ngã
Leo lên cây để không bao giờ lấm
Đừng có nhau để đừng bao giờ đau
Hay đừng mất nhau để đừng bao giờ đau?"
Lim ngồi trên ghế, thật lâu quay qua bảo:" Thế nào
thì cũng nỗi đau!"
Lim ra đi cũNg là mt nỗi đau. Bê đến quán cũ ngồi,
nhìn dòng người chạy xe vi vã qua lại bên dưới, trong lòng ngốn
ngang câu hỏi: "Tại sao lại cứ phải ra đi?"
An Khanh
Cho Một Thời Nông Nổi...
Ngày... tháng... Cho một người đã xa! Em tỉnh dậy sau một giấc
ngủ dài đầy mộng mị, tưởng rằng mọi chuyện chỉ là giấc mơ buồn,
nhưng những gì em viết vẫn còn đây, và em hiểu rằng, em cần phải
đối diện với sự thật, đừng tự đánh lừa mình nữa, ngốc nghếch
ơi... Cám ơn anh vì tất cả, em ngộ nhận, em lầm tưởng để rồi chỉ
một mình em đau. Em mất anh, mà nói đúng hơn, đã bao giờ em có
anh đâu để mà mất. Tình cảm anh dành cho em chỉ cao hơn tình
bạn. Vậy mà em khoác cho nó tấm áo lung linh như sắc cầu vồng;
nó đã tàn rồi, có chăng chỉ còn cái nắng, nắng đến nhức nhối
lòng em. Em đã khóc trước anh 5 ngày ngắn ngủi, 5 ngày em lầm
tưởng, để rồi hôm nay em chợt tỉnh, mình tự tặng mình câu thơ.
Để một ngày trong cơn mơ em thức Tưởng tượng ơi... em hóa đá mất
rồi... Sẽ chẳng bao giờ thời gian quay trở lại, anh đã ôm em,
hôn lên mái tóc của em, em hạnh phúc nhưng em cũng đau đớn em
đưa tay lùa vào mái tóc của anh và hiểu, ta đã xa nhau thật rồi,
chẳng bao giờ đôi mắt ấy là của riêng em cả. Kiễng chân lên, hôn
vào đôi mắt của anh mà thấy má mình nóng hổi, nước mắt ơi,ta
chẳng thể kìm lòng... Ừ! Lại câu của em: Lời cuối anh trao cũng
chỉ thế thôi "Em đừng khóc và đừng buồn anh nhé...!" Ước gì mọi
chuyện chỉ là mơ, và chút nữa đây em vẫn được gặp anh, vẫn được
nhìn sâu và đôi mắt anh - đôi mắt biết nói, nhưng em lại chợt
tỉnh, mình chưa được yêu bao giờ. 5 ngày em có anh cũng là 5
ngày trời đổi gió, chỉ thấy lạnh và lạnh nhiều chiều hôm ấy em
đã hạnh phúc vì tưởng rằng anh đã là của em, gió đùa cho tóc em
rối tinh, còn anh khoác vai em và nói với em những gì, đến bây
giờ em vẫn còn nhớ, chỉ là những câu nói thân mật, vậy mà em vẫn
nghĩ đấy là những câu nói đầy ý nghĩa. Ánh mắt của anh, giá như
em có thể quên được, nó cứ ám ảnh em, sụp đổ tất cả rồi , P. nhỉ
Anh là gió ba, xa ngàn phương, chỉ thổi qua em một lần duy nhất,
một lần thôi , đủ cho em hiểu thế nào là yêu và thế nào là đau,
giá như em có thể dẹp bỏ mọi thứ lau và học như lời chúc của
anh. Em sẽ khép lại những trang nhật ký dành cho anh và coi đó
là một kỷ niệm đẹp, đẹp nhưng buồn, chẳng còn gì để hy vọng dù
đó là môt tia mỏng manh. Em sẽ cố quên những gì mà từ trước tới
nay anh dành cho em, lâu đài xây trên cát, sóng cuốn đổ nó rồi,
P. ơi... Những bài thơ và những gì em viết anh sẽ chẳng bao giờ
được đọc nữa, nó sẽ trở thành vô duyên mất, em sẽ cất thật kỹ để
lúc nào nhớ về anh em sẽ bỏ ra đọc và cũng sẽ nhớ về một thời em
sống mãi trong mơ. Nhất ký khép lại, nhưng em vẫn luôn nghĩ về
anh và vẫn nói rằng : em yêu anh. Có điều em se õkhông cho anh
biết, em sẽ khóac cái áo lạnh lùng và tàn nhẫn để coi anh như
một người anh trai thật sự. Tạm biệt anh, tạm biệt con người mà
một thời em yêu đến thế, tạm biệt ánh mắt biết nói, ánh mắt đã
làm em phải yêu và phải suy nghĩ, ánh mắt ấy chẳng phải của em
nhưng em vẫn sẽ cất giấu nó cho riêng mình, thôi nhé, từ nay em
sẽ không viết về anh dẫu cho nỗi nhớ trong em vẫn đong đầy. Hãy
cố coi đó chỉ là một giấc mơ, al` một câu chuyện cổ tích không
có hậu, là một thời yêu và một thời đau, là một thời chờ đợi, hy
vọng để rồi thất vọng. Cứ tưởng tượng mãi vào, sụp đổ tất cả
rồi, P. nhỉ ! Vĩnh biệt tình yêu của em, chúc cho trên bước
đường anh đi sẽ chỉ có thành công và hạnh phúc, chúc ho ngọn gió
của em sẽ có chỗ dừng và nới đó sẽ là nơi bình yên cho tâm hồn
và tình yêu của anh. Còn em, em không đủ khả năng để làm điều
đó, chỉ biết đứng ngoài nhìn theo và chúc cho anh tất cả...!
Ngày... tháng...
Vũ Thanh Thủy
Mưa Trong Kỷ Niệm
Mưa!
Mưa to quá! Nhưng cơn mưa chiều nay đã khác với cơn mưa chiều hôm ấy.. bởi chiều ấy, em có anh!
Mẹ bảo, ngày em chào đời là một ngày mưa tháng Sáu. Có lẽ vì vậy mà em yêu mưa hơn bất cứ điều gì em có được. Thế sao chiều nay em lại ghét mưa quá?! Chắc tại nó làm em nhớ đến anh, nhớ đến kỷ niệm chôn vùi tận đáy long. Rồi kỷ niệm chợt ùa về như những thước phim đang quay ngược dòng thời gian…
Chiều mưa, chúng ta đi bên nhau. chung quanh chỉ mỗi tiếng mưa rơi. Anh im lặng, em cũng im lặng. Chẳng biết anh đang đeo đuổi theo những suy nghĩ gì? Còn em? Em ngập trong hạnh phúc, em im lặng để hưởng trọn niềm vui cho riêng mình. Anh bảo rằng anh yêu em, và em tin những gì anh nói bởi em biết anh đã chứng minh điều đó bằng một nụ hôn vội, nhỏ bé thôi … nhưng nó cũng quá đủ đối với một con bé cô độc như em. Anh đem đến cho em nhiềm vui và hạnh phúc để em được biết thế nào là tình yêu. Em cảm thấy mình may mắn, và em đem cái may mắn của mình san sẻ cùng nhỏ – người bạn của anh mà em thân nhất. Nhưng lạ chưa, em cảm nhận được một nỗi buồn thoáng qua trong mắt nhỏ (??). Em đã suy nghĩ mãi. Em không hiểu!! Tại sao? Câu hỏi rơi vào trong im lặng …
Song, từ ngày hôm ấy trở đi, những cuộc đi chơi của anh và em đều có sự hiện diện của nhỏ. Em bảo anh hãy lo lắng cho nhỏ như đã lo lắng cho em, phải quan tâm đến nhỏ như quan tâm đến em … bởi một lý do đơn giản: em sợ nhỏ buồn! Và một lẽ dĩ nhiên, anh đã hoàn thành nhiệm vụ đó một cách xuất sắc (?!)
Em cứ ngỡ mình sẽ giữ được cái hạnh phúc ấy mãi. Thật không ngờ khi anh quay lưng bỏ mặt em, nỗi đau trong em không có gì bù đắp nổi. Em không hiểu vì sao nhỏ hẹn chúng ta đến quán cà phê quen thuộc, rồi sau đó lại xin phép về trước? Em chẳng hiểu tại sao mắt nhỏ lại ướt đẫm trong dáng đi có phần chạy trống. Em hoảng hốt định đuổi theo thì anh đã kịp thời ngăn em lại, nắm lấy tay và bảo em ngồi xuống:
- Khoan đã! Em…em…hãy nghe anh nói …
Em để yean tay mình trong long bàn tay anh. Ánh mắt anh nhìn em… hình như, hình như có một cái gì đó là lạ.. Sao bay giờ em mới cảm nhận được điều này nhỉ?? Anh đã nới với em rất nhiều nhưng em không thể nghe được gì. Tai em lùng bùng. Khuôn mặt anh nhoè đi vì nước mắt. Mưa ngoài kia mà tưởng như nước mắt em đang khóc… Cho đến tận bay giờ em cũng chẳng rõ những gì anh đã nói với em chiều mưa hôm ấy. Em chỉ biết rằng, nhìn vào mắt anh, em mơ hồ hiểu ra tất cả … Em hiểu, anh sẽ xa em và em đã mất anh mãi mãi!! Trong em như có dịp vỡ tan ra thành từng mảnh vụn, rồi nhẹ nhàng bay … Cũng như tình cảm của anh đối với em vậy, cũng nhẹ nhàng bay …
Thời gian vẫn cứ trôi qua, hai năm rồi phải không anh? Em đã cố quên anh như một thứ gì đó chưa từng là của mình. Nhưng chẳng hiểu sao nước mắt em vẫn lặng lẽ rơi theo những giọt mưa ngoài song cửa chỉ trong một khoảnh khắc nhớ đến anh. Chẳng hiểu sao lòng em vẫn yên như mặt hồ, tim em thật không thể lỗi nhịp trước một ai … Em cảm thấy mình thất bại. Em đã mất đi niềm tin đối với nguyện ước của mình. Dẫu biết nhỏ có dư khả năng làm anh cười, cái nụ cười mà anh đã từng cười với em. Thế nhưng em lại ước rằng nhỏ không làm được điều ấy … Bởi nụ cười đó vẫn thuộc về em …!
Văn Nhữ Vịnh
Trái Tim Vẫn Hát
Trời đã vào thu, cơn gió heo may tới càng làm cho em tê tái tâm
hồn.
Em ngồi nay giữa bốn bề là gió, là đêm, là nỗi cô đơn, là uất hận, nghẹn ngào. Trời ơi! Giá như em có thể làm được gì, cho tan nỗi đau này. Em muốn hét lên, muốn kêu lên, cho thỏa dỗi hờn. Bao nhiêu đêm, thức trắng, bao nhiêu phút giây một mình đối diện với nỗi đau vậy mà tuyệt nhiên không có một giọt nước mắt, nước mắt nó chảy ngược vào trong rồi anh ơi!
Giữa bốn bề lấp lánh sao của trời đêm bao la, một lời thì thầm rất dịu dàn gru em ngủ yên trên đồng cỏ. Phút giây này dường như bất tử.
“ Anh yêu em. Bên em anh mới thấy hết ý nghĩa của cuộc đời. Mình mãi bên nhau em nhé!”.
“ Vâng, đến muôn đời sau em vẫn yêu anh”.
“Ôi, anh đâu rồi. Thảng thốt, giật mình, em tỉnh dậy và bật khóc. Có lẽ nào như thế, em không tin, không tin. Giá như lúc đó chỉ là cơn ác mộng, giá như lúc đó không phải là anh. Em đã run hết cả người khi nhìn thấy anh nog^`I với một người con gái khác. Em tưởng chừng như trời đất sụp đổ dưới chân mình. Nhưng không hiểu sao lúc đó em lại bình tĩnh đến như vậy, bình tĩnh để nhìn thẳng vào anh, cũng con người kia, ánh mắt kia, khoé miệng kia vừa mới nay thôi còn nói yêu em tha thiết. Em như chết lặng đi khi người ta lên xe anh đi về hướng khác. Con người em từ lúc đó không còn cảm giác gì nữa. Em hành động theo bản năng vẫn nói, vẫn cười như không hề có chuyện gì xảy ra nhưng trong lòng em ngập tràn bão tố nó thét, nó gào, nó cuộn lên từng đợt lên cao, cao mãi … Nhưng sao em vẫn yêu anh, nỗi hận anh đã bị tình yêu anh vùi lấp. Lý trí bảo em thế này nhưng con tim lại không theo ý muốn.
Trong em, những kỷ niệm ngày ta bên nhau vần còn nguyên vẹn. Em vẫn hy vọng một ngày nào đó bước chân anh quay trở về nhưng tưởng chừng như không thể nữa rồi. Anh đã xa rồi. Làm sao em còn có được anh, được anh bế bổng trên đôi tay rắn chắc, em đã không còn được gục đầu vào bờ vai rộng của anh mà thấy mình thật nhỏ bé mà anh thì cao lớn, mạnh mẽ vô cùng. Vâng, em mới chỉ là cô bé 19 tuổi nhìn tình yêu với tất cả sự ngọt ngào, thiêng liêng và cao quý. Anh đã là người đàn ông 26 tuổi đời. Em không còn được nghe “Bé cưng! Anh về nay, ngủ ngoan nhé” nữa rồi. Tất cả đã thành dĩ vãng, thành kỷ niệm mất rồi.
Đến bao giờ em mới hết yêu anh. Giá như em yêu anh ít hơn một chút thì em không phải đau như thế này. Em đã đặt hết niềm tin, hết tình yêu của em vào anh, sao anh nỡ quay lưng lại với em một cách phũ phàng như vậy khi lời yêu vẫn còn cháy trên môi?
Em vẫn tự hỏi vì sao, vì sao anh bỏ em mà đi. Em không biết, có lẽ là em đã không giữ được anh cho riêng mình. Người con gái đó đã làm cho anh thấy hạnh phúc hơn em thì em không có gì phải hận anh cả. Nhưng em chỉ muốn anh thấy một điều là mãi mãi cả cuộc đời này sẽ không có ai yêu anh được bằng em.
She vay hold you
Like I do
She way kiss you
Like I do
But she’ll never
She‘ll never
She‘ll never love you
Like I do
Và trái tim em giờ đây vẫn hát. Nó không chứa trong mình oán than, giận hờn. Trong nó chỉ có tình yêu, tình yêu vẫn cháy mặc dù nó vừa thấy được nhịp đập chung của tình yêu thì đã bị bóp nát nhưng nó không bao giờ chết được, anh có hiểu không?
“ Đã biết yêu là vẫn thế rồi. Trái tim còn mãi hát lời tình yêu”.
Em ngồi nay giữa bốn bề là gió, là đêm, là nỗi cô đơn, là uất hận, nghẹn ngào. Trời ơi! Giá như em có thể làm được gì, cho tan nỗi đau này. Em muốn hét lên, muốn kêu lên, cho thỏa dỗi hờn. Bao nhiêu đêm, thức trắng, bao nhiêu phút giây một mình đối diện với nỗi đau vậy mà tuyệt nhiên không có một giọt nước mắt, nước mắt nó chảy ngược vào trong rồi anh ơi!
Giữa bốn bề lấp lánh sao của trời đêm bao la, một lời thì thầm rất dịu dàn gru em ngủ yên trên đồng cỏ. Phút giây này dường như bất tử.
“ Anh yêu em. Bên em anh mới thấy hết ý nghĩa của cuộc đời. Mình mãi bên nhau em nhé!”.
“ Vâng, đến muôn đời sau em vẫn yêu anh”.
“Ôi, anh đâu rồi. Thảng thốt, giật mình, em tỉnh dậy và bật khóc. Có lẽ nào như thế, em không tin, không tin. Giá như lúc đó chỉ là cơn ác mộng, giá như lúc đó không phải là anh. Em đã run hết cả người khi nhìn thấy anh nog^`I với một người con gái khác. Em tưởng chừng như trời đất sụp đổ dưới chân mình. Nhưng không hiểu sao lúc đó em lại bình tĩnh đến như vậy, bình tĩnh để nhìn thẳng vào anh, cũng con người kia, ánh mắt kia, khoé miệng kia vừa mới nay thôi còn nói yêu em tha thiết. Em như chết lặng đi khi người ta lên xe anh đi về hướng khác. Con người em từ lúc đó không còn cảm giác gì nữa. Em hành động theo bản năng vẫn nói, vẫn cười như không hề có chuyện gì xảy ra nhưng trong lòng em ngập tràn bão tố nó thét, nó gào, nó cuộn lên từng đợt lên cao, cao mãi … Nhưng sao em vẫn yêu anh, nỗi hận anh đã bị tình yêu anh vùi lấp. Lý trí bảo em thế này nhưng con tim lại không theo ý muốn.
Trong em, những kỷ niệm ngày ta bên nhau vần còn nguyên vẹn. Em vẫn hy vọng một ngày nào đó bước chân anh quay trở về nhưng tưởng chừng như không thể nữa rồi. Anh đã xa rồi. Làm sao em còn có được anh, được anh bế bổng trên đôi tay rắn chắc, em đã không còn được gục đầu vào bờ vai rộng của anh mà thấy mình thật nhỏ bé mà anh thì cao lớn, mạnh mẽ vô cùng. Vâng, em mới chỉ là cô bé 19 tuổi nhìn tình yêu với tất cả sự ngọt ngào, thiêng liêng và cao quý. Anh đã là người đàn ông 26 tuổi đời. Em không còn được nghe “Bé cưng! Anh về nay, ngủ ngoan nhé” nữa rồi. Tất cả đã thành dĩ vãng, thành kỷ niệm mất rồi.
Đến bao giờ em mới hết yêu anh. Giá như em yêu anh ít hơn một chút thì em không phải đau như thế này. Em đã đặt hết niềm tin, hết tình yêu của em vào anh, sao anh nỡ quay lưng lại với em một cách phũ phàng như vậy khi lời yêu vẫn còn cháy trên môi?
Em vẫn tự hỏi vì sao, vì sao anh bỏ em mà đi. Em không biết, có lẽ là em đã không giữ được anh cho riêng mình. Người con gái đó đã làm cho anh thấy hạnh phúc hơn em thì em không có gì phải hận anh cả. Nhưng em chỉ muốn anh thấy một điều là mãi mãi cả cuộc đời này sẽ không có ai yêu anh được bằng em.
She vay hold you
Like I do
She way kiss you
Like I do
But she’ll never
She‘ll never
She‘ll never love you
Like I do
Và trái tim em giờ đây vẫn hát. Nó không chứa trong mình oán than, giận hờn. Trong nó chỉ có tình yêu, tình yêu vẫn cháy mặc dù nó vừa thấy được nhịp đập chung của tình yêu thì đã bị bóp nát nhưng nó không bao giờ chết được, anh có hiểu không?
“ Đã biết yêu là vẫn thế rồi. Trái tim còn mãi hát lời tình yêu”.
Nhớ Người
Cà Mau, những ngày
nắng gắt. Em cứ từng
chiều chờ đợi một cơn mưa bất chợt đi qua.
Dù chỉ là một cơn mưa rào lướt qua đủ làm cho lớp bụi
mỏng trên đường tan đi … Nhưng em chờ đợi trong vô vọng.
Vô vọng như đã mười năm trôi qua rồi anh biết không? Mười
năm, đủ để thay đổi tất cả. Vậy mà, em vẫn giữ tươi nguyên trong
lòng những kỷ niệm đẹp về anh, em tôn thờ và nâng niu cất giữ
tất cả như báu vật thiêng liêng nhất của riêng mình.
Một mối tình rất buồn mà đẹp phải không anh?
Em nhớ có lần anh đã nói như thế. Và giờ đây khi đã xa
nhau rồi anh có bao giờ chạnh lòng một thoáng nhớ về mối tình
đẹp của chúng mình không?
Một lần, em trở về
chốn cũ, trụ sở pháp đình, nơi anh làm việc, ngày nào vẫn không
có gì thay đổi. Một sân
gạch rộng, hàng bàng xanh rợp bóng mát, những hàng ghế gỗ ngang
dọc, xếp gọn gàng trong một gian phòng hẹp, dành làm nơi xử án.
Cái bình hoa ngày nào vẫn còn đó, những cánh hồng đỏ, nhỏ
nhắn vẫn để nguyên trên bàn vị chủ tọa phiên tòa, duy chỉ có
những bông hoa thì ngả màu, rách tươm vì gió.
Chiếc gạt tàn thuốc có đôi chim sành thì không còn nữa
anh à! Một con chim đã
chết sau mùa giông bão, còn giữ làm gì chỉ còn lại đơn lẻ một
con nên có thể người lao công đã quăng bỏ nó rồi.
Em ngồi nơi đó, anh biết không? Lặng lẽ hàng giờ, lắng
nghe lời vị thẩm phán trẻ nói, cũng chừng đó ngôn ngữ, điều
khoản luật hình, cũng chừng đó hình ảnh thân quen, và cả cái ồn
ả ngoài sân trụ sở pháp đình.
Em nhớ anh đến cồn cào gan ruột.
Anh đâu rồi, hỡi Huyền Trân, vị quan tòa nhân hậu của em
xưa?
Mười năm trôi qua
… Nhanh như một kiếp người. Em hối hận vì ngày đó chưa kịp nói
hết lòng mình và niềm hối hận đó đã làm gù lưng
em trong nỗi muộn phiền mười năm đằng đẳng, anh có bao
giờ hiểu được điều đó không Trân? Em vẫn đến Tây Hồ, những buổi
chiều, hàng liễu vẫn rũ buông mái tóc dài xanh thẫm xuống mặt hồ
lao xao kỷ niệm. Lá si
vàng úa vẫn rụng đầy con đường ấy, nhưng giờ nay chẳng còn anh
nhặt để viết tên hai đứa gần nhau.
Thành phố vẫn
những con đường cũ. Thời gian không thể xóa nhòa vết tích xa xưa.
Anh biết không, đôi khi đi trên đường em vẫn tưởng như hễ
quay lại là thấy anh. Anh
đó, bao dung, nhân ái biết dường nào. Vậy mà, ta không thể bên
nhau. Rào cản đạo đức không cho phép chúng mình vượt qua.
Và em đã lẳng lặng đứng bên rào ấy, rồi quay về trong sự
đau đớn của con tim.
Mười năm, em quay
đi mang theo hình bóng anh trong suốt chặng đường còn lại của
đời mình, anh nào biết sự thay đổi đột ngột của em, căn bệnh nan
y vô phương cứu chữa và sự dằn vặt giữa lý trí và con tim.
Cuộc chiến tranh thầm lặng, đau xót ấy đã phải kết thúc
bằng sự chiến thắng của lý trí. Con tim chết lặng thảm thê.
Nhiều lần, trong mười năm ấy em đã muốn kết thúc tất cả
bằng một liều thuốc ngủ, để quên anh, để quên rằng em cần phải
sống để đền ơn công sinh thành dưỡng dục của mẹ mình và như thế
em đã phải có mười năm trong muộn phiền, cay đắng mười năm, để
anh tròn vẹn một gia đình.
Những dòng nầy như
một hoài niệm cho một mối tình đẹp của chúng mình trước lúc đi
xa, em cầu mong một lần nào đó, dẫu vô tình anh sẽ đọc được nó.
Em xin mãi là một dòng sông hiền hòa, bên bồi, bên lở và
nỗi bất hạnh của đời em sẽ làm bên lở mãi mãi bồi đắp bên bồi
anh tròn vẹn duyên tình.
Lời nhạc Trịnh tha
thiết, bang khuâng: “ Sống trong đời sống, cần có một tấm lòng,
để làm gì anh biết không?
Để gió cuốn đi … để gió cuốn đi …”
Xin gởi gió đến
người tôi yêu thương hoài niệm cũ – và hỏi rằng anh có bao giờ
chợt nhớ, hỡi cố nhân?
Hoa Tuyết
Sống Cùng Kỷ Niệm
Giờ này, em thấy lòng
quắt quay những kỉ niệm chỉ còn lại của riêng em. Những kỉ niệm
dàn trải suốt sáu năm dài em có anh. Trước tình cảm đẹp đẽ đó,
em không bao giờ tin “tình đầu thường tan vờ”. Rồi hôm nay, cảm
giác đắng cay lan dọc trên cơ thể em. Anh ơi, hoa Hoàng Hậu –
loài hoa cả em và anh đều yêu thích đang trổ nở với màu vàng rực
rỡ. Những cánh hoa nhỏ kết lại thành chùm thật tuyệt. Nếu là
ngày xưa, em sẽ tíu tít như trẻ con bắt anh hái cho em những
chùm hoa ấy. Còn bây giờ, em trở nên lặng lẽ và lạnh lùng, như
trách cứ, như hờn ghen. Em thấy lòng mình nao núng, chùn chân
không bước nổi qua con đường kỉ niệm. Nó thân quen đến độ em đã
đếm, đã nhớ hết được những quán càfê, những cây Hoàng Hậu cứ
mượt mà khoe sắc. Con đường đó trở nên xa lạ, xa lạ từ buổi tối
hôm ấy. Buổi tối tất cả vẫn bình thường xảy ra, duy chỉ riêng
em phải đón nhận một sự mất mát. Phải! Em đã mất anh, mãi mãi.
Anh đã nhẹ nhàng cầm tay em và nói:
“Khanh, anh xin lỗi! Bấy lâu nay anh, anh cứ ngỡ rằng
tình cảm của anh dành cho em là tình yêu. Nhưng đến khi anh gặp
cô ấy… thì anh mới nhận ra rằng đó chỉ là tình yêu ngộ nhận”
Em bất ngờ và hụt hẫng. Trái tim em như không còn nhận
được máu từ cơ thể truyền lên. Lần đầu tiên anh đã làm cho em
khóc. Giọt nước mắt đẫm xuống bờ môi em nghe đắng chát gấp trăm
ngàn lần giọt nước mắt khi em khóc vì những lý do khác. “ Em đã
mất anh thật rồi ư?” Em tự hỏi. Bàn tay em nặng nề vượt khỏi tay
anh. Em lầm lũi bước vào ngõ hẻm trong đơn côi và lạnh lẽo. Nỗi
đau này bao giờ sẽ nguôi ngoai? Bao giờ em sẽ quên anh khi mà
suốt sáu năm qua, em tự cho rằng ánh mắt, nụ cười của anh, em đã
chiếm lĩnh. Bây giờ, bỗng vụt xa bay về trái tim người khác
trong sự tình nguyện của anh và trong nỗi đau tê tái của em. Em
chỉ còn lại những kỉ niệm ngọt ngào như hãy còn tươi rói và nuốt
ực vào lòng nỗi thống khổ của kẻ mất người yêu! Sáu năm qua đi,
sáu năm sẽ tới và bao nhiêu cái sáu năm nữa để tim em tìm lại
cảm giác tin tưởng, thương yêu hả anh? Em đang lặng thầm sống
cùng kỉ niệm, anh ơi!
Có lẽ, bây giờ anh thật hạnh phúc phải không anh? Vì anh
đã tìm được một tình yêu đích thực chứ không phải là một thứ
tình yêu “ngộ nhận”. Riêng em, cứ mãi quẩn quanh, không làm sao
quên được những kỉ niệm thiết tha, và nỗi ám ảnh về hai chữ “ngộ
nhận” cứ vây bủa quanh em!
Nguyễn Thị Bảo Anh
Tình Yêu Không Lời
Đà Lạt bây giờ mỗi buổi
sáng sương giăng buồn và lạnh lắm. Em càng thấy trống trải hơn
khi mỗi ngày đi qua đều nhạt nhẽo và vô vị. Những con đường với
hàng phượng tím chưa cao nhưng đến mùa vẫn trổ hoa, như thể hiện
sự chung thủy và nhớ thương của một người con gái. Đi bên chúng
em càng khắc khoải, vô hồn, nhiều lúc muốn với tay hái một cành
hoa nào đó để ép vào nhật ký nhưng bàn tay em quá ngắn và mệt
mỏi làm sao với tới được hả anh?!
Em chợt rưng rưng nhớ đến con đường Trần Phú quê mình,
nhớ đến anh, nhớ đến những kỷ niệm thật bình thường của chúng
ta. Anh nói: “Em là người bạn tốt nhất của anh!” Em biết điều
anh nói là sự thật, nước mắt em đã lăn dài trên má, nóng hổi,
khi nghiền ngẫm đến hai tiếng “ người bạn” của anh. Tại sao? Tại
sao? Chẳng lẽ chỉ thế thôi hả anh?! Lúc đó, anh đã hỏi em: “ Sao
khóc?”. Em trả lời một cách qua loa:” Tự nhiên em cảm thấy
buồn”. Anh cốc nhẹ lên trán em một cái: “ Ngớ ngẩn quá nhóc ạ!”
Rồi anh hái cho em một chùm hoa trúc đào đỏ rực. Cái màu rực đỏ
đó, em biết anh chỉ vô tình chứ không cố ý để tặng cho em (vì nó
thể hiện cho trái tim mãnh liệt của một người đang yêu).
Ngày 12 tháng 4, sinh nhật em. Anh đã đến với một gói
quà màu tím trên tay và đưa theo một cô gái lạ “ Người yêu của
anh”. Lúc đó anh đã nói nhỏ vào tai em như vậy. Gói quà trên tay
em run lên, nhưng rồi em cố giữ được bình tĩnh. Đêm hôm đó, bên
trang nhật ký em đã khóc thật nhiều. Anh ơi! Chị ấy thật đẹp,
con mắt thẩm mỹ của anh đã không tồi khi lựa chọn chị ấy, cũng
như anh đã lựa chọn một con búp bê áo tím, nơ tím mang tặng cho
em (vì anh biết em rất yêu màu tím).
Trong trái tim em, hình bóng của anh không phải là thấp
thoáng, mập mờ nữa, mà nó đã đông lại thành khối khó lòng tan ra
được. Em biết, em có lỗi thật nhiều, thật nhiều, vì em đã mang
trái tim mình vượt qua cái ranh giới mà lẽ ra em không nên làm
vậy. Anh là người con trai đầu tiên trong đời mang đến cho em
cái cảm giác … mà theo em hiểu đó là tình yêu, cái tình yêu ngu
ngơ mãnh liệt.
Anh biết không? Ngày cầm trên tay giấy báo vào đại học,
niềm vui chợt tan biến khi em bắt đầu nhận ra rằng em sẽ phải
sống xa anh. Và rồi, em tự trấn an mình “ Biết đâu khoảng cách
sẽ giúp em quên được anh”. Một người con trai khác đã đem lòng
yêu mến em. Em không cần suy nghĩ, vội vàng nhận lời vì em chỉ
mong một điều duy nhất: “ Người ấy sẽ giúp em nay được hình bóng
anh ra khỏi trái tim mình”. Nhưng mà anh ơi! Càng gần người ta,
em lại càng nhớ anh da diết, nhớ đến cháy lòng vì người ấy có
nhiều điểm rất giống anh! Điều tồi tệ nhất là em vẫn thường
xuyên gọi nhầm tên anh khi nói chuyện với người ấy. Những chiều
hoàng hôn, tụi em vẫn sánh bước bên nhau, nhưng sao em không thể
tìm được cho mình cái cảm giác như khi bên anh. Anh! Tại sao em
lại khổ thế này, càng dối lòng mình, em càng trở nên cáu gắt và
khó chịu, bạn bè đã bắt đầu rời xa em. Sự lẽ loi chắc chắn sẽ
làm cho em trở thành một con nhỏ khó gần.
Sinh nhật năm nay, em sẽ lại nhận thêm một món quà màu
tím nữa. Cái màu tím mà em thiết tha say đắm ấy chắc chắn sẽ làm
cho con tim em nát tan, vì cuối lời chúc tốt đẹp kia không phải
là ba chữ “anh của út” như ngày nào, mà bay giờ lại là “anh, chị
của út”.
Anh ơi! Ước gì em có thể hét to lên trước mặt anh cả
triệu lần “Em yêu anh nhiều lắm!” Nhưng với em lại là một điều
không thể, không thể anh ạ! Giờ nay, em chỉ muốn ngủ, để rồi sẽ
đến trong em một giấc mơ đẹp, có vòng tay anh ấm áp…
Lê Thị Hải
Tình Phai
Vậy là em đã hiểu chuyện tình ta chỉ có thế thôi. Em đâu
dám trách anh điều chi mà chỉ tự trách mình sao đã quá tin anh.
Ngày chưa gặp anh em là một cô bé học trò hồn nhiên vô tư chưa
hề vương chút bụi trần. Thế rồi bất chợt anh đến cướp đi của em
là một trái tim non dại còn vương vấn nét dại khờ, thơ ngây.
Anh! Có lẽ anh đã quên. Em cũng muốn quên nhưng không
thể. Có lẽ là vì em quá yêu anh. Khi bước vào yêu em cũng biết
tình yêu đậm đà là thế, chua chát là thế nhưng em không ngờ nó
lại phong ba hơn những gì em tưởng. Và em đã không thể vượt
qua.
Đếm bước đi trên sân trường một thời in dấu có cả anh và
em. Lòng quặn đau em đã khóc, từng giọt lệ rơi trên bờ mi em
biết gửi cho ai? Xót xa lắm! Đau thương lắm! Cho em hỏi như vậy
có đáng không anh?
Tuổi ô mai với tà áo trắng em bước đi bên anh trong niềm
vui dâng trào, trong hạnh phúc tột cùng. Lúc đó anh đã nói gì
nhỉ? Anh nói và em nhớ rất rõ, lời nói của anh đã in sâu vào tâm
trí em không thể phai mờ. Phải không anh? Không một sức mạnh nào
có thể chia cách được đôi mình trừ khi, vâng! Trừ khi sức mạnh
đó nằm trong tay em nắm giữ. Em đã tin và tưởng như trên đời này
không có một lời nói nào dễ thương, chân thật và mối tình nào
thơ mộng, đẹp đẽ như mối tình này. Em đã nhầm. Lũ học trò khóa
ấy chúng nó cũng nhầm như em. Anh không nhớ nhưng làm sao em có
thể quên được những buổi đi học, những chiều tan trường anh đón,
anh đưa để chúng nó ganh tị với niềm hạnh phúc của riêng em.
Làm sao em có thể quên được có biết bao chàng trai theo đuổi,
săn đón em trong chờ mong vô vọng. Em đã chối từ tất cả và cố
gắng giữ lấy anh như một người thân yêu nhất đời mình. Một
người mà bấy lâu em đã tôn thờ. Em đã đặt ở anh quá nhiều niềm
tin để rồi khi niềm tin đổ vỡ anh bảo em phải biết làm sao đây?
Anh không thể trả lời bằng một câu trả lời khiến cho em
vừa lòng được. Anh ơi trên thế gian này làm dì có câu trả lời
nào làm ấm lòng người bị phụ bạc của kẻ lòng dạ đổi thay. Sao
anh phải dối lòng mình khi nói tiếng yêu em? Rồi khi anh quay
lưng bước đi em chỉ biết nhìn theo chua xót. Không lẽ phải đau
khổ mới gọi là tình yêu ư anh? Hay phải chăng trong lòng anh
thiếu sự chung thủy? Anh hỡi! Xin đừng đổ thừa do mối tình đầu
bao giờ cũng tan vỡ. Em biết rồi anh đã dối gạt em, anh đến với
em trong một lúc nào đó thấy chán anh sẽ phủi tay lãng quên.
Chỉ tội cho em khi đêm xuống trong căn phòng trống trải mình em
cô đơn ngồi khóc cho đời con gái. Anh! Câu nói của anh trong lúc
chia tay có ý gì? "Hãy quên anh đi, anh không tốt và càng không
thể mang lại hạnh phúc cho em đâu”. Anh nói dễ dàng như ăn kẹo
vậy. Nói quên là quên được sao? Nếu quả thực dấu chấm hết đơn
giản như ăn một viên kẹo thì khi xa anh em đã không phải đau khổ
như thế này. Em hiểu rồi viên kẹo tình yêu của em là một viên
kẹo đắng, rất đắng mà bên ngoài nó bọc một lớp đường mỏng, rất
mỏng, nên nó mới tan nhanh và vỡ tan như bong bóng xà phòng. Em
biết, anh không thể mang lại hạnh phúc cho em là vì bóng hình em
đã phai nhạt trong tâm trí anh rồi, không có tình yêu thì không
thể có hạnh phúc. Em muốn hỏi tại sao em phải sống khổ sở trong
mối tình phai nhạt nhòa này chứ? Để rồi người yêu em thật lòng
lại được nhận từ nơi em sự chờ mong vô vọng.
Anh ạ! Mối tình đầu sẽ không đổ vỡ nếu như không có một
kẻ thay lòng.
Phượng Vĩ
Mong Manh Một Nguyện Ước...
Đêm. Hun hút và tĩnh mịch! Tắt neon. Căn phòng trở nên
tối om. Vùi mình trong chăn, em nghe lòng băng giá. Trái tim
nhỏ đã lạnh cóng bởi hơi lạnh thời gian. Chỉ riêng những giọt
nước mắt vừa kịp rơi đẫm gối là còn nóng hổi. Tâm hồn em nặng
nề, đôi mắt em thấy rõ tất cả. Mọi thứ hãy còn đó trong tâm trí
em như chỉ mới vừa hôm qua. Em đã quên đi những thứ chẳng thể
quên nhưng lại nhớ những gì không còn muốn nhớ. Giờ đây em thả
mình trong buồn tủi và lạnh lẽo. Em không muốn tin rằng anh đã
ra đi …
Anh đi, em không thể nào thoát khỏi đau đớn. Đêm buông
xuống, khi cả thế giới chìm vào giấc mộng… thì anh ơi em vẫn
thức và nghĩ đến anh, cầu nguyện với một ngôi sao, rằng ở nơi
nào đó anh cũng nghĩ đến em. Rằng trái tim anh, với từng nhịp
đập vẫn mong đợi và rất cần em… Nhưng hãy nói cho em biết, đêm
thế ấy, giờ em có thể làm gì, làm gì? … Em chỉ biết nhắm mắt và
cắn chặt môi để khỏi bật ra thành tiếng khóc, để nghe cõi lòng
mình tê tái – nát tan. Em đã dối lòng mình rằng em vui vẻ để ra
đi. Thế rồi tất cả sụp đổ, em đã và đang chết dần trong lòng mà
chẳng ai hay. Tại sao em im lặng? Tại sao em để nửa kia của mình
vuột khỏi tầm tay? Giờ đây dẫu em có nói gì đi chăng nữa thì anh
cũng chẳng còn đây. Chẳng biết rằng có những đêm em chợt thức
giấc, khóc, và gọi tên anh. Phải, chẳng ai chỉ mình em!
Em yêu anh, rơi vào lòng anh như chiếc lá, như vì sao
xa. Em chỉ thực sự là mình khi được ở bên anh… Nhưng giờ đây có
ai đó nói cho em biết là em sẽ phải quên đi tất cả?... Tận lòng
mình, em đã cố gắng tìm cho mình những lý do để rũ bỏ. Rằng anh
đã tìm được cô gái khác tốt hơn em, và cô ta chính là người làm
nên những giấc mơ của anh mỗi đêm.
Thế nhưng dường như tất cả vẫn chưa đủ sức đánh bại một
lý do đơn giản: bởi vì em đã yêu anh quá nhiều. Làm sao em có
thể tiếp tục khi tất cả những gì giúp em tồn tại đã bỏ em mà đi?
Em sợ quá khi thấy nỗi đau lớn dần trong em, rồi trở nên
chai sạn theo dòng thời gian. Để mỗi khi thấy những đôi nhân
tình đi bên nhau hạnh phúc, em bất giác nhếch mép cười … chẳng
biết để chế giễu hay vì ngưỡng mộ? Em sợ hãi nhận ra dường như
đã mất hết cảm giác. Có phải vậy không khi em quá đỗi vô tâm
trước những chàng trai dẫu họ đã gắng hết sức theo đuổi em? Em
thực sự sợ anh ạ … sao mình khó tính đến thế? Nhưng anh ơi! Em
không tìm được cho mình lý do nào để có thể chấp nhận họ. Anh có
biết vì sao không? Là vì tình yêu của mình chỉ có và để ôm ấp
giữ gìn. Em đã làm, và sẽ mãi …
Ta xa nhau, chẳng phải lần đầu hay lần cuối. Em chỉ xin
anh luôn nhớ rằng anh là người duy nhất, xin anh hãy cho em chờ
đợi và hướng đến ngày mai chúng ta sẽ tìm lại tình yêu với nhau.
Em không cố quên anh mà chỉ cố làm quen với nỗi nhớ … anh biết
không?
Văn Nhã Vịnh
Cây Sầu Riêng Năm Xưa
Khi nhận được thư của em, anh đã khóc. Anh khóc không
phải vì sự hèn nhát mà vì khóc cho cuộc tình dang dở của chúng
mình.
Anh còn nhớ ngày này năm xưa anh và em quấn quýt bên
nhau, tình cảm không lúc nào vơi cạn. Trong đôi mắt an hem là
cô gái rất mực dịu dàng, suối tóc dài đen mượt xõa kín đôi bờ
vai gầy và nhỏ nhắn. Mẹ anh bảo: “ Con bé không đẹp nhưng ngoan
hiền, dễ thương. Đứa nào diễm phước mới lấy được nó”.
Nhiều chàng trai có học thức đã đến với em bằng tình cảm
yêu thương chân thành, trong số đó có anh. Anh may mắn là người
duy nhất lọt vào đôi mắt xanh ấy – niềm khát khao cháy bỏng của
bao người – Anh vô cùng hạnh phúc, niềm hạnh phúc viên mãn trong
tình yêu đầu đời. Anh tưởng mình diễm phước. Nhưng người ta
thường nói tình yêu cũng giống như pha lê vậy, càng long lanh
bao nhiêu thì dễ vỡ bấy nhiêu. Trong niềm hạnh phúc ấy có đôi
lần anh chợt thoáng qua suy nghĩ “anh sẽ mất em!”… Không! Không
thể như vậy được. Dó là điều vớ vẩn. Anh vội gạt phắt những
suy nghĩ ám ảnh ấy ra khỏi tâm trí. Thực lòng anh rất sợ …
Thế rồi điều gì đến sẽ phải đến. Khi tình yêu không
còn, tự nó sẽ ra đi. Em đã bước chân ra khỏi cuộc đời anh nhẹ
nhàng như khi em đến. Nhưng em ơi, những vết xước đã khứa sâu
trong lòng anh, ngày đêm còn hành hạ thể xác lẫn tâm hồn. Anh
vật vã trong nỗi đau. Cố quên lại càng nhớ thêm. Em đã vĩnh
viễn xa.
Trăng mười sáu hôm nay sáng quá em ạ. Nó gợi anh nhớ về
quá khứ với bao kỷ niệm êm đềm. Bây giờ anh ngồi đây, tựa bên
gốc cây sầu riêng. Nơi chúng mình đã từng nắm tay nhau xiết
chặt truyền hơi ấm những tối mùa đông giá lạnh. Chính nơi đây là
nhân chứng cho tình yêu chúng mình, em đã trao anh nụ hôn nồng
nàn tha thiết. Em đã xa rồi vậy mà hình bóng của người con gái
anh từng dành trọn niềm yêu thương còn như hiện diện nơi đây.
Đâu đây còn vang vọng tiếng cười, cả những lời em đùa giỡn với
anh: “Em sợ một ngày nào đó anh sẽ quên em”. Anh mỉm cười: “ Ai
mà biết được ai? Bây giờ hai đứa mình móc ngoéo, nếu sau này
người nào phản bội tình yêu sẽ phải đến ôm gốc cây sầu riêng
trọn một tuần trăng. Nói gì thì nói anh vẫn sợ rằng em sẽ quên
anh ngay”. Thế rồi những ngón tay thon xinh xắn em ngoắc vào tay
anh hồn nhiên “Đừng quên lời đấy nhé”!
Trời ơi, có lẽ nào chuyện đùa ngày hôm ấy bây giờ là sự
thật. Có điều người đã quên lại là em. Cây sầu riêng ngày nào
vẫn còn in hằn những dòng chữ anh khắc. Đó là một bài thơ anh
từng đọc cho em nghe vào những khí buồn – Bài thơ của một bài
thơ mà anh tâm đắc nhất.
Tóc em ngày đó ngang vai
Anh mong đến thuở tóc dài thướt tha
Bây giờ tóc đã dài ra
Bàn tay ai vuốt … xót xa anh nhìn.
Em ơi!
Có phải vì ngốc nghếch quá nên anh đã để mất em. Từng
đêm thao thức anh vẫn thầm gọi tên em trong nổi nhớ, nỗi khổ đau
chất chồng. Anh lại trở về với kỷ niệm ngọt ngào ngày xưa. Bây
giờ chỉ còn đọng lại trên môi anh những giọt đắng chát.
Cây sầu riêng ủ rũ buồn, nghiêng ngả trước gió- Dường
như còn thầm trông đợi một ngày – Đợi em về sang chơi.
{ 0 nhận xét }