Posted by : Unknown
1/2/13
!!!….rồi một ngày nào đó khi tâm hồn em chạm tới bầu trời, em sẽ xin thật nhiều nắng cho riêng mình, nếu được chạm tay tới tận mây xanh em sẽ hỏi xem vì sao mây ấp và đẹp như thế, nếu gặp những cơn gió …em sẽ ko ngần ngại xin cho mình sự thanh bình và dịu mát!emsẽ khỏa lấp anh giữa bao la đất trời mà ko vấn vương…..
Khi bắt đầu tình yêu, em chỉ biết rằng mình cần học cách yêu thương và quan tâm tới anh nhiều nhất có thể, em chỉ biết rằng mình sẽ cùng nhau đi tới cuối con đường nơi mà em vẫn thường ấp ôm, em chỉ biết rằng nụ cười của e chưa bao giờ tắt khi có a bên cạnh, chỉ biết rằng a sẽ ở mãi trong em ….. chỉ biết rằng trong đôi mắt anh- em là tất cả. Em đã quên….em đã quên mất rằng hạnh phúc với em là thứ mong manh, chỉ đến và đi nhẹ hơn gió thoảng, em đã quên cất giữ cho mình những khoảng trời riêng……!
Xa anh trong những ngày Đông giá lạnh quả thật là điều không dễ, cái lạnh của đất trời xen lẫn với nỗi cô đơn làm em buốt giá.em thật sự trơ trọi đúng nghĩa, yếu đuối và mỏng manh như chiếc lá cuối mùa.xa anh em đã phải học cách để ko nhớ về anh, xa anh em phải học cách để quên anh, xa anh em phải học cách để thích nghi với mùa đông lạnh, xa anh em phải học cách để mình mạnh mẽ, xa anh em phải học cách cười nhạt với mình, xa anh em càng phải học lại những yêu thương đã cho đi….em ko biết e sẽ học tất cả những điều đó như thế nào nhưng em sẽ phải làm. Có thể 1 ngày, 2 ngày, 3 ngày…hay bao lâu nữa nhưng em sẽ học cách đếm thời gian thật chậm để làm được những điều đó.a a có biết ?những điều e phải học có quá nhiều nỗi đau mà em ko biết em sẽ làm nó ra sao, nhưng xa anh em phải tập quen dần với thứ mà mình không muốn xa. Em làm sao có thể đẩy ngược thời gian để tìm thứ hạnh phúc như mình mong muốn, làm sao học để quên khi anh là gì đó trong em.
Mùa đông không thấy mặt trời được phải ko a?vậy làm sao có nắng trong đôi mắt em trong chiều đông lạnh giá?làm sao có nắng sưởi ấm lòng em khi trống vắng tràn bờ,làm sao có nắng để e ngẩng nhìn bầu trời kia xanh thẳm?
Anh!……em chỉ có thể là mùa đông, mùa đông lạnh và những cơn mưa dài tê tái..em chỉ có thể là mùa đông vì mùa đông sẽ không làm em cảm thấy đau hay không còn nhung nhớ, mùa đông sẽ làm nhòa mắt em dưới màn mưa giăng ngập lối đi về…
Anh!…….chưa kịp viết tên anh cạnh tên em vậy mà a nỡ xóa đi không mảy may do dự,anh đã nói anh sẽ khắc tên em không phải bằng màu mực mà bằng đôi mắt và tâm hồn, em sẽ mãi ở đó trong anh mà không bao giờ nhòe vì ướt…em đã tin, niềm tin của em không một chút gợn sóng, em đã tin vì anh xứng đáng được như thế, em đã tin cho đến bây giờ khi anh đã rời xa…niềm tin ấy cứ như một đốm sáng còn cháy mà em vẫn nuôi dưỡng từng ngày……..
Người ta bảo: “khi niềm tin cho đi sẽ không bao giờ lấy lại được”. rất đúng phải không anh?nhưng em nghĩ nó sẽ thiếu cho riêng em, niềm tin đó em đã cho đi và không bao giờ lấy lại nhưng em vẫn muốn dành niềm tin đó cho anh thêm một lần nữa với con đường anh đã chọn, hãy coi đó là điều tốt nhất khi yêu anh mà em có thể mang lại. Em chỉ muốn được nhìn a bước đi vững chải trên con đường chông gai phía trước và mỉm cười khi thực sự thấy vui vì điều nhỏ nhoi ấy…. hoặc nếu anh không muốn nhận điều đó xin anh cũng đừng gạt đi anh nhé!hãy giữ nó trong anh bằng ý nghĩ em đã từng bên anh……
Xa em, chắc chẳng bao giờ anh nhớ tới em?xa em chắc chẳng bao giờ hình ảnh của em thoáng về trong anh, xa em chắc anh chẳng muốn nhìn lại em vào một lúc nào đó, xa em chắc anh đã xóa vội đi tất cả những gì thuộc về em….Để cảm thấy bình an và yên bình như anh đã nói, để tìm thấy được hạnh phúc mà anh vẫn hằng mơ ước???
Anh!
Mắt em đã cay xè vì sự thật đó, mắt em đã nhòa hẳn đi…………
Anh!
Khi xa anh….em đã hi vọng em trong anh là một màu xanh bình yên và tươi sáng, em đã hi vọng để lại chút gì đó phảng phất đủ để anh trân trọng……..em đã hi vọng trên những con đường riêng chúng ta cũng sẽ nhìn nhau trìu mến….xa anh,em chấp nhận mọi nỗi đau để giữ lấy điều đó.Anh có thể nhìn bằng trực giác và linh cảm của a được không?
Trả lại cho em chút gì đó của riêng mình, trả lại niềm tự tôn mà anh nỡ cướp đi bằng sự thơ ơ và tàn nhẫn, trả lại bằng sự thật để e có thể cười. Đó là thứ duy nhất e muốn lấy lại ở a, xin hãy giúp em……………..đó cũng là thứ duy nhất để em không gục ngã trên cuộc đời này!

{ 0 nhận xét }